Email: Quianh4@gmail.com
Hotline: 0836054321
Uncategorized

Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông mỉa mai

B;ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó”. Ai ngờ 5 phút sau anh ta ch//ế//t đứng khi thấy cảnh tượng haihung ….

Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

— “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”…

quianh4@gmail.com

About Author

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Có thể bạn muốn xem

Uncategorized

Giữa đường giữa chợ… Bạn làm cái méo gì vậy

Ôi bạn ơi … Cây gì trong quần kia
Uncategorized

An Giang: Nơi đau lòng nhất lúc này

Nghe nói người mẹ vì quá buồn bã do đứa con nghiện ngập c:ờ bạ:c nên đã tutu  Nguồn: MXH